Tôi của hôm nay nhận ra rằng " ung thư vú là cuộc chiến đấu giành lấy sự sống" chứ không phải là án tử hình số phận dành cho mình. 

 

 Tôi hiện nay vẫn đang tiếp tục điều trị ung thư vú. Nhưng tôi của hiện tại đã khác tôi của ngày mới nhận kết quả chẩn đoán. Tôi chưa đi hết cuộc đời của mình nhưng tôi chắc chắn đó là giây phút tổn thương nhất của đời người.

Tôi hôm nay đã chấp nhận thực tại và làm những việc phải làm để giữ lấy mạng sống của mình. Cha mẹ tôi, họ đã vất vả sinh ra tôi, nuôi nấng và từng ngày mong tôi luôn hạnh phúc, vui vẻ. Tôi có quyền gì để ích kỉ đầu hàng, để công lao cha mẹ đổ xuống sông biển bao năm qua, đó là chưa kể nỗi đau tôi để lại cho Người.

Tôi chưa khi nào tin nghị lực giúp tôi chữa khỏi bệnh, nhưng tôi hiểu chán nản, bi quan chẳng giúp tôi điều gì. Bạn hãy thay đổi quan niệm “ ung thư là chết” bằng suy nghĩ “ ung thư là chiến đấu để sống” dù cuộc chiến đấu đó chả đơn giản chút nào. Sức khỏe, thời gian, tiền bạc và chính sinh mạng của tôi đôi khi là vô nghĩa với sức mạnh của tế bào ung thư đang sinh sôi và phá hủy trong người. Tôi biết điều đó nhưng tôi không bỏ cuộc đâu, bởi tôi biết : Tôi phải sống, tôi vẫn chưa đi hết cuộc đời của mình, và ung thư chỉ là một vật cản trong cuộc sống của tôi mà thôi. Tôi không dừng lại!